Linh bàng hoàng tỉnh dậy, một cảm giác quay cuồng vẫn còn lởn vởn trong đầu, như thể vừa bị quay tít trong một cỗ máy ly tâm khổng lồ. Toàn thân cô bé nhức mỏi, từng khớp xương kêu răng rắc khi cô bé cử động. Mí mắt nặng trĩu dần hé mở, để lộ một thứ ánh sáng dịu nhẹ nhưng kỳ lạ, không đến từ bất kỳ nguồn cụ thể nào mà như tự toát ra từ chính không khí xung quanh, nhuộm cả không gian bằng một tông màu trắng bạc huyền ảo. Linh nhận ra mình đang nằm sấp trên một mặt sàn nhẵn bóng, mát lạnh, cảm giác như đá cẩm thạch đã được mài nhẵn hàng nghìn năm, nhưng lại có một sự mềm mại, đàn hồi kỳ lạ khi cô bé ấn tay xuống. Cô bé từ từ chống tay ngồi dậy, đầu óng ả vẫn còn ong ong tiếng vọng của cơn lốc ánh sáng, như một tiếng chuông dài ngân nga mãi không dứt trong tâm trí, một lời nhắc nhở về những gì vừa xảy ra.
Trước mắt cô bé là một cảnh tượng mà ngay cả trong những giấc mơ điên rồ nhất cũng chưa từng hiện hữu. Linh đang ở giữa một hành lang dài bất tận, kéo dài đến mức tầm mắt không thể chạm tới điểm cuối, hai bên đều chìm vào màn sương mờ của ánh sáng và những con số. Hai bên tường không phải là gạch đá thông thường, mà là những khối lập phương khổng lồ xếp chồng lên nhau, cao vút, dường như chạm tới một trần nhà vô hình. Mỗi khối lập phương được khắc sâu một chữ số màu trắng ngà, phát ra ánh sáng nhàn nhạt từ bên trong, khiến chúng trở nên sống động. Các chữ số chạy liên tục và có trật tự đến kỳ lạ: 1, 2, 3, 4, 5… Chúng không xếp thẳng hàng cứng nhắc mà nhấp nhô như những con sóng đang vỗ bờ trên một mặt biển vô tận, tạo thành một dải số lấp lánh và huyền ảo. Linh có thể cảm nhận được từng rung động nhẹ nhàng từ những con số, như thể chúng đang thì thầm, đang sống, đang thở.
Một âm thanh kỳ lạ bao trùm toàn bộ không gian, len lỏi vào từng thớ thịt, từng tế bào của Linh. Đó là một tiếng rì rầm không ngừng, như hàng trăm hàng nghìn giọng nói đang thì thầm, lặp đi lặp lại những con số, đôi khi đồng thanh, đôi khi xen kẽ nhau: “Một… hai… ba…”, rồi nhanh hơn, dồn dập hơn “Mười lăm, mười sáu, mười bảy…”, đôi khi lại chậm rãi, kéo dài như một tiếng thở dài nặng nề “Bảy mươi sáu… bảy mươi bảy…”. Đó là một dàn hợp xướng số học không ngừng nghỉ, lúc du dương như một bản ru êm ái, lúc lại ẩn chứa một sự rùng rợn khó tả, như thể toàn bộ không gian này đang… thở bằng những con số, và mỗi con số đều có một câu chuyện riêng, một số phận riêng, một cảm xúc riêng. Không khí trong hành lang đặc quánh mùi ozon và một chút hương phấn bảng, gợi nhớ đến những giờ học toán trên lớp mà Linh từng cố gắng né tránh.
Linh đứng dậy, đôi chân vẫn còn hơi loạng choạng, nhưng sự tò mò đã lấn át nỗi sợ hãi ban đầu. Cô bé cảm nhận rõ rệt từng bước chân trên "dải số" trải dài dưới chân mình. Mặt sàn cũng được lát bằng những con số to bản, được đúc bằng vật liệu trong suốt như pha lê, nối tiếp nhau từ 1, 2, 3 cho đến 50, 100, rồi xa hơn nữa là những con số hàng nghìn, hàng triệu mà cô bé không thể đọc xuể, chỉ thấy chúng trải dài đến vô tận như một tấm thảm lấp lánh. Cứ mỗi bước chân, con số dưới chân cô bé lại thay đổi màu sắc một cách diệu kỳ: từ màu trắng ngà nhã nhặn chuyển sang vàng kim rực rỡ, rồi đỏ tươi như lửa, xanh biếc như đại dương, như thể chúng đang ghi nhận "lượt đi qua" của Linh, như một cuốn nhật ký sống động của hành lang này, mỗi màu sắc là một dấu ấn riêng, một khoảnh khắc được lưu giữ.
Linh bắt đầu đi, thận trọng từng bước một, vừa đi vừa quan sát, cố gắng giải mã những gì đang diễn ra. Khi cô bé lướt qua những chữ số nhỏ từ 1 đến 9, chúng trở nên sống động một cách đáng ngạc nhiên, gần gũi và đầy năng lượng. Số 5, lanh lợi, lướt qua cô bé như một cái bóng màu cam rực rỡ, phát ra tiếng cười khúc khích trong trẻo. Số 7, có vẻ kiêu ngạo, quay lưng lại, chỉ để lộ một ánh sáng lấp lánh như viên ngọc quý màu tím, dường như không quan tâm đến sự hiện diện của Linh, tự mãn với sự độc đáo của mình. Số 2 và 3 thì nhảy múa vòng quanh cô bé, reo hò bằng những âm thanh trong trẻo, líu lo như trẻ con đang vui chơi, đôi khi còn cố gắng níu lấy tà áo Linh, như muốn mời cô bé tham gia vào trò đùa của chúng. Chúng tỏa ra một thứ năng lượng thân thiện, tươi mới và đầy sức sống, khiến Linh cảm thấy bớt cô độc hơn một chút trong thế giới lạ lẫm này.
Nhưng khi Linh tiến xa hơn, vượt qua con số 10, không khí bắt đầu thay đổi một cách rõ rệt. Những con số lớn hơn, như 13, 17, 20, không còn vui vẻ hay nghịch ngợm nữa. Ánh sáng từ chúng trở nên u sầu hơn, có vẻ cảnh giác, thậm chí là có chút sợ hãi trong "ánh mắt" số học của chúng. Chúng không phát ra âm thanh mà chỉ đứng im, trầm mặc, dường như đang nhìn Linh với một sự hoài nghi sâu sắc, như thể cô bé là một kẻ ngoại lai không thuộc về nơi đây, một yếu tố bất định đang đe dọa sự cân bằng trong một hệ thống vốn hoàn hảo. Không khí quanh chúng trở nên nặng nề hơn, mùi ozon nồng hơn, mang theo chút vị kim loại.
Linh đi được một đoạn khá dài thì bắt gặp một chữ số đặc biệt, nổi bật hẳn giữa những con số khác. Đó là Số 13, một khối lập phương nhỏ hơn một chút so với những khối khác, bị kẹt giữa Số 12 và Số 14, như thể nó không thực sự muốn ở đó, một sự tồn tại không mong muốn. Từ trong khối số 13, một cậu bé gầy gò, mái tóc tai rối bù màu nâu đất như bị điện giật, khuôn mặt hơi tái xanh và đôi mắt xanh biếc sâu thẳm đầy lo âu, bước ra. Cậu bé đeo một cái mũ lưỡi trai cũ kỹ, đã sờn rách, trên đó thêu một dấu hỏi lớn màu trắng (?), như biểu tượng cho sự bí ẩn, sự không chắc chắn và những điều chưa được giải đáp. Cậu ta không cười, chỉ nhìn Linh bằng ánh mắt buồn bã và có phần khẩn cấp, như thể đang mang một gánh nặng to lớn.
"Em nên rời khỏi đây trước khi Bóng Tối đến," Số 13 thì thầm, giọng nói yếu ớt, khàn đặc như tiếng gió lùa qua khe cửa cũ, ẩn chứa sự tuyệt vọng. "Có những thứ… không nên đếm tới. Càng đếm nhiều, càng đi xa, mọi thứ càng trở nên… bất ổn." Cậu bé quay đầu, chỉ về phía cuối hành lang, nơi những con số dần trở nên mờ ảo, không rõ hình dạng, như bị nuốt chửng bởi màn sương mù ánh sáng. "Nếu muốn sống sót, hãy tìm 'Gốc'. Đừng tin tất cả những gì hiện hữu, đừng tin vào những gì con mắt thấy… hãy tìm điểm bắt đầu của mọi thứ, nơi mọi trật tự được sinh ra."
Trước khi Linh kịp phản ứng, kịp hỏi thêm "Bóng Tối là gì? Gốc là gì? Tại sao anh lại nói như vậy?", cậu bé Số 13 đột nhiên đưa tay lên, vẽ một hình chữ thập lớn vào không trung bằng một vệt sáng mờ màu bạc. Hình chữ thập ấy lấp lánh trong vài giây, gợi lên một sự giao điểm, một điểm bắt đầu, một tọa độ vững chắc giữa không gian số học vô tận… rồi cậu bé lùi lại, tan biến vào chính khối lập phương số 13, để lại một khoảng lặng đáng sợ và một cảm giác rợn người trong không gian. Linh có thể cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua nơi cậu bé vừa đứng, như một lời cảnh báo cuối cùng.
Linh từ ngạc nhiên tột độ chuyển sang cảnh giác cao độ. Mọi thứ không còn là một giấc mơ nữa. Mùi ẩm mốc của sách cũ vẫn còn vương vấn trong không khí, cái lạnh của sàn nhà dưới chân, tiếng rì rầm của các con số – tất cả đều quá sống động, quá thật, khiến cô bé không thể nào phủ nhận được. "Bóng Tối là gì? Gốc là gì? Tại sao Số 13 lại đáng sợ đến vậy?" Linh tự hỏi, lòng cô bé dấy lên một cảm giác bất an cùng cực, xen lẫn sự tò mò không thể kìm nén. Lời thì thầm của Số 13, đặc biệt là cụm từ "Tìm Gốc", khiến cô bé rúng động. Cô bé chợt nhớ đến trang sách trắng với hình vòng tròn hoàn hảo – biểu tượng của Số 0. Có phải Gốc chính là Số 0? Một tia hy vọng nhỏ nhoi loé lên trong tâm trí cô.
Trong lòng Linh bỗng bùng lên một cảm giác vừa sợ hãi, vừa phấn khích: mình đang ở giữa một hệ thống khổng lồ, một thế giới mà những con số không còn là những ký hiệu vô tri trên giấy. Chúng có ký ức, có tình cảm, có nỗi sợ hãi, và cả những bí mật riêng. Cô bé cảm thấy một trách nhiệm nặng nề trỗi dậy trong mình, mặc dù cô không hiểu vì sao, nhưng một sự thôi thúc kỳ lạ đã bắt đầu dẫn dắt cô, một cảm giác rằng cô được chọn để làm một điều gì đó.
Đột nhiên, một bóng đen không rõ hình thù, không có hình dạng cố định, lướt qua cuối hành lang, thoắt ẩn thoắt hiện giữa các con số lớn như 59, 60, 61… Bóng đen không gây ra tiếng động nào, chỉ có một luồng không khí lạnh lẽo thấu xương và mùi hương ẩm mốc của sự mục rữa, của những thứ bị lãng quên. Nó để lại một vệt tối ẩm ướt trên nền số, như một vết nhơ, một sự phá hủy, nơi các con số bị che phủ bởi bóng tối dường như mất đi ánh sáng của chúng. Ngay lập tức, những con số xung quanh Linh, những con số từ 1 đến 9 đang vui đùa, bỗng im bặt một cách đáng sợ, sự sống dường như bị hút cạn khỏi chúng. Chúng không chỉ co rúm lại mà còn chồng lên nhau, run rẩy bần bật, như sợ hãi bị "xoá sổ", bị kéo vào bóng tối của sự hư vô, sự biến mất hoàn toàn.
Linh nín thở, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài. Cô bé không thể nhúc nhích, cảm giác như có một sức mạnh vô hình đang giam giữ cô. Trên bức tường phía cuối hành lang, nơi bóng đen vừa lướt qua, một dòng số chảy ngược đầy ám ảnh bắt đầu xuất hiện, như được khắc bằng một thứ ánh sáng lạnh lẽo, mang theo một năng lượng đáng sợ, ma quái: …13…12…11…10…9…. Nó không chỉ là một dãy số, mà như một chiếc đồng hồ đang đếm ngược, một lời cảnh báo về thời gian không còn nhiều, hoặc một thứ gì đó đang chuẩn bị sụp đổ, một trật tự đang dần tan rã. Linh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai, một dự cảm không lành.
