Chương 5: Thành Phố Góc Cạnh & Sự Trục Xuất

 

Sau khoảnh khắc hỗn loạn tại Khu Rừng Tính Toán, Linh và Số 0 cùng nhau chạy thục mạng, thoát khỏi bầy sâu số học ghê rợn đang cuồn cuộn trào lên từ lòng đất. Con đường dẫn họ đi là một dải pha lê trong suốt, lạnh lẽo, được lát bằng vô số các đoạn thẳng sắc cạnh, mỗi viên đá là một vector có hướng, chỉ đường một cách vô tri. Càng đi gần về phía chân trời, con đường càng trở nên khúc khuỷu, sắc cạnh hơn, những góc cua không đều, không đối xứng, khiến bước chân Linh chệch choạc, cô bé phải cố gắng giữ thăng bằng để không vấp ngã. Mỗi bước đi, Linh cảm nhận rõ sự thay đổi hướng đột ngột, như thể cô đang di chuyển trên một biểu đồ không ổn định.

Cuối cùng, sau một hành trình dài và căng thẳng, một cảnh tượng hùng vĩ và choáng ngợp hiện ra trước mắt Linh: Thành Phố Góc Cạnh. Đó là một thành phố khổng lồ, được bao bọc bởi một bức tường thành hình lục giác vững chắc, cao vút, không một khe hở nào, phản chiếu ánh nắng một cách lạnh lùng. Cổng thành không phải là cánh cửa thông thường, mà là một khe hở được tạo bởi hai hình tam giác đối đỉnh khổng lồ, xoay chậm rãi theo một quỹ đạo hoàn hảo. Chúng chỉ dịch chuyển, mở ra một khe hở đủ rộng để đi qua khi canh đúng "góc mở 90 độ", rồi lại khép kín gần như ngay lập tức. Âm thanh của chúng khi xoay khớp vào nhau nghe như tiếng hai lưỡi dao khổng lồ đang va vào nhau, sắc lạnh và chính xác đến từng mili giây.

Ấn tượng đầu tiên về Thành Phố Góc Cạnh là sự logic và chính xác đến lạnh lùng. Mọi thứ ở đây đều được định hình bằng các quy tắc hình học nghiêm ngặt. Những ngôi nhà cao vút là những khối lập phương hoàn hảo, những tòa tháp chọc trời là những hình chóp tam giác sắc nhọn vươn lên kiêu hãnh. Ngay cả những chiếc xe đang di chuyển trên đường phố cũng là những hình tròn trơn tru, chạy trên những bánh xe hình elip, tạo ra một chuyển động êm ái đến đáng sợ. Bảng chỉ dẫn không phải là biển hiệu bình thường, mà là những tia laser đường thẳng màu xanh lơ, sắc nét, không thể bẻ cong, chiếu xuyên qua không gian, chỉ rõ hướng đi một cách tuyệt đối, không có chỗ cho sự mơ hồ. Không khí trong thành phố khô ráo, trong trẻo đến mức Linh có thể nhìn rõ từng chi tiết kiến trúc xa tít tắp, nhưng lại mang một sự tĩnh lặng, gần như vô trùng.

Linh và Số 0 bước qua cánh cổng tam giác vừa kịp khép lại phía sau. Linh vừa ngỡ ngàng trước vẻ đẹp hoàn hảo, vừa cảm thấy một sự lạc lõng đến vô cùng. Cô bé là một hình thể hữu cơ, mềm mại, trong khi mọi cư dân ở đây đều là các Hình Học Nhân Hóa – những thực thể được tạo nên từ các hình khối cơ bản, mang biểu cảm và hành động như con người. Một Hình Vuông mặc áo vest đen bóng, bước đi dứt khoát trên đường. Một Hình Tròn đội chiếc nón phẳng màu xanh ngọc, lăn đi nhẹ nhàng. Những Hình Tam Giác nhỏ nhắn mặc đồng phục nghiêm chỉnh, trông như những cảnh sát tuần tra, đôi mắt hình đỉnh tam giác của chúng luôn quét một cách máy móc, chính xác.

Đột nhiên, từ một con phố nhỏ, Linh và Số 0 thấy một gia đình Hình Lục Giác (6 cạnh đều nhau, màu vàng rực rỡ và thân thiện) đang bị áp giải bởi hai Hình Vuông Giám Sát và một Hình Tam Giác Trưởng. Những Hình Lục Giác trông hoảng sợ, đôi cạnh của chúng run rẩy, ánh sáng vàng trên thân chúng mờ đi. Một lính canh, một Hình Vuông Giám Sát, với khuôn mặt không cảm xúc và giọng nói vang vọng như tiếng máy tính, lạnh lùng hô lớn:

"Các người thừa cạnh! Không còn phù hợp với Quy Tắc Tối Ưu Hình Thể của Thành Phố! Sự phức tạp của các ngươi gây nhiễu loạn trật tự. Trục xuất!"

Linh cảm thấy một luồng máu nóng xộc lên đầu. "Sao lại đuổi họ chỉ vì hình dạng của họ? Họ đâu có làm gì sai trái?" Linh hét lên, quên mất cả sự sợ hãi. Cô bé lao đến, chắn trước gia đình Hình Lục Giác.

Một Hình Tam Giác Trưởng, với đỉnh nhọn hoắt và ba mắt hình tròn, bước tới, ánh mắt lạnh lùng quét qua Linh. "Chúng tôi xây dựng xã hội này dựa trên tính đều đặn và hiệu quả tuyệt đối. Mọi hình quá phức tạp, mọi góc độ không chuẩn sẽ gây nhiễu định vị. Chúng làm méo mó hệ tọa độ hoàn hảo của chúng tôi! Ngươi là ai mà dám chất vấn trật tự?" Giọng của ông ta khô khan, không hề có cảm xúc, như một thuật toán đang đọc lệnh.

Linh cố gắng tranh luận về sự đa dạng trong hình học, về việc mỗi hình dạng đều có vẻ đẹp và giá trị riêng, về sự cần thiết của sự khác biệt. Cô bé nói về vẻ đẹp của những đường cong, của những hình không đều. Nhưng lời cô không được tiếp nhận. Hình Tam Giác Trưởng và các lính canh chỉ nhìn cô bằng ánh mắt trống rỗng, như thể cô đang nói một ngôn ngữ xa lạ. Linh bắt đầu cảm thấy một điều gì đó "sai" rất lớn bên trong cái gọi là "trật tự tuyệt đối" và sự "chính xác" đến vô nhân đạo này. Một thế giới quá hoàn hảo về mặt hình học lại vô cùng phi nhân tính.

Cảm thấy bất lực, Linh được Số 0 kéo đi. Số 0, vốn là một vòng tròn lấp lánh, giờ đây có vẻ lặng lẽ hơn thường lệ, ánh sáng của nó có phần u ám. Nó dường như rất quen thuộc với cảm giác "bị loại trừ", "bị gạt bỏ" này.

Tại quảng trường trung tâm của Thành Phố Góc Cạnh, Linh phát hiện ra một bản đồ không gian toàn cục khổng lồ, lấp lánh trên nền pha lê. Bản đồ này thể hiện toàn bộ Xứ Sở Toán Học dưới dạng một hệ tọa độ 2D phức tạp, với những đường kẻ ngang dọc sắc nét, định vị mọi thứ một cách hoàn hảo. Nhưng khi Linh nhìn kỹ hơn, cô bé chết sững. Ở trung tâm (tọa độ 0,0), nơi lẽ ra là "Gốc" của mọi tọa độ, điểm khởi đầu của mọi sự định vị – chỉ còn một vết đen trống rỗng, một lỗ hổng không gian, như một vết mực loang lổ trên một tờ giấy trắng. Không chỉ vậy, mọi hình ảnh, mọi đường kẻ quanh vết đen đó bắt đầu vỡ vụn, méo mó nhẹ như một... sai số chưa khai báo, một sự bất ổn đang lan rộng từ chính trung tâm.

Số 0, vẫn đang lơ lửng bên cạnh Linh, bỗng run rẩy dữ dội. Đốm sáng trung tâm của nó nhấp nháy liên hồi, biểu thị sự hoảng loạn tột cùng. Giọng nói của nó vang lên trong tâm trí Linh, yếu ớt và đầy sợ hãi: "Gốc... đã bị xóa khỏi hệ! Điều này… chưa từng xảy ra. Mọi khái niệm không gian, mọi đường nét, mọi hình học sẽ lệch dần, rồi sụp đổ... Giống như một biểu thức không có giá trị khởi điểm..."

Cùng lúc đó, mặt đất dưới chân Linh bắt đầu nứt toác, những vết nứt hình học sắc lẹm lan ra nhanh chóng. Các công trình hình học hoàn hảo xung quanh bắt đầu biến dạng một cách đáng sợ: những ngôi nhà lập phương méo mó thành hình thang, những tháp chóp tam giác nghiêng ngả, các tia laser chỉ dẫn loe ra, rung rinh như những sợi chỉ mong manh. Tiếng "rắc! rắc!" vang vọng khắp thành phố. Linh hét lên, một tiếng hét tuyệt vọng:

"Chúng ta phải tìm Gốc! Nếu không... mọi thứ sẽ trở thành mê cung! Một sự hỗn loạn vô tận!"

Từ trên cao, một vệt tối khổng lồ, không rõ hình thù, rơi xuống như vết mực đen tràn bản vẽ, nuốt chửng ánh sáng Thành Phố Góc Cạnh. Linh ngẩng lên: bầu trời vốn trong trẻo của Thành Phố bắt đầu xoáy tròn một cách điên cuồng, như một máy xay khổng lồ đang hoạt động. Tâm xoáy – chính là nơi tọa độ gốc từng hiện hữu – giờ là một hố đen, không phải hố đen vật lý mà là một hố đen của sự phi logic, hút mọi ánh nhìn, mọi ánh sáng, và dường như cả mọi hy vọng vào trong đó.