Chương 8: Đảo Lũy Thừa & Cây Logarit Khổng Lồ

 Sau cú nhảy thoát hiểm ngoạn mục khỏi Tàu Tốc Hành Trục Số, Linh, Số 0 và Hình Tròn Già rơi tự do trong không gian số học một quãng ngắn, cảm nhận rõ luồng gió lạnh buốt của hư không số học lướt qua da thịt. Họ đáp đất một cách khá êm ái nhờ cú xoay người khéo léo và chuẩn xác của Hình Tròn Già, cơ thể ông lăn tròn như một quả bóng nảy trên mặt đất mềm mại. Cú tiếp đất mềm mại đến bất ngờ, như thể họ vừa hạ cánh xuống một tấm đệm không khí khổng lồ được dệt từ những sợi chỉ logic vô hình. Linh loạng choạng đứng dậy, cảm nhận được một sự ẩm ướt và ấm áp lạ thường dưới chân, những hạt đất li ti bám vào lòng bàn tay, khác hẳn với sự lạnh lẽo vô trùng của Thành Phố Góc Cạnh hay sự khô khan của Tàu Trục Số.

Nhưng ngay lập tức, cô bé choáng váng vì cảnh tượng xung quanh. Họ đang ở trên một hòn đảo rộng lớn đến kinh ngạc, nơi mọi vật thể – từ những cây non mới nhú mảnh mai, những tảng đá nhỏ bé chỉ bằng đầu ngón tay, đến những con vật tí hon đang bò trên đất, như những con sâu số học nhỏ bé – đều mọc to lên nhanh chóng theo thời gian, với một tốc độ phi lý, gần như có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Một cây nhỏ Linh vừa nhìn thấy chỉ cao 1 mét, thân cây mảnh khảnh như một cành củi khô, nhưng chỉ trong vài phút, nó đã vươn lên 2 mét, rồi 4 mét, rồi 8 mét, những chiếc lá và cành cây bung ra như nấm mọc sau mưa, cành nọ chen chúc cành kia, tạo thành một khu rừng non đang phát triển chóng mặt, che khuất tầm nhìn. Một cục sỏi nhỏ dưới chân cô bé phình ra, nứt toác với tiếng "rắc" giòn tan, và chỉ trong vài giây đã biến thành một khối đá khổng lồ, án ngữ trước mặt họ, mang theo mùi đất mới nồng nặc. Những cơn rung chấn đất nhè nhẹ cứ 5 phút một lần, đều đặn như nhịp tim tăng trưởng của hòn đảo, khiến mọi thứ rung lên bần bật, tạo ra một thứ âm thanh ù ù trầm đục dưới lòng đất. Trên bầu trời, mây không còn lững lờ mà chuyển động theo hình số mũ, từ những đám nhỏ li ti dần dần cuộn lại thành những khối mây khổng lồ, chồng chất lên nhau, tối sầm một góc trời. Các cơn gió cũng thổi theo nhịp tăng dần: ban đầu chỉ là một làn gió nhẹ thoảng qua tóc Linh, mang theo hương đất ẩm và một chút hương kim loại, rồi nhanh chóng mạnh dần lên, dữ dội, tạo thành những tiếng hú vang rợn người, như một bản nhạc giao hưởng của sự nhân lên không ngừng, vừa hùng tráng vừa đáng sợ. Mùi đất ẩm và một hương thơm ngai ngái của sự phát triển tràn ngập không khí, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi bất an, một cảm giác quá tải không thể kiểm soát.

Cả ba vội vã tìm nơi trú ẩn, cố gắng thoát khỏi sự tăng trưởng đáng sợ này. Linh cảm thấy như mình đang bị một lực vô hình kéo giãn ra, cơ thể ngày càng nặng nề hơn. Nhưng chỉ trong 10 phút, bóng mát của một bụi cây nhỏ Linh vừa dựa vào đã biến thành bóng tối bao trùm của một khu rừng rậm khổng lồ! Những cành cây đan xen nhau, những chiếc lá to lớn phủ kín bầu trời, tạo ra một không gian ngột ngạt, tối tăm. Bất chấp sự hỗn loạn và nỗi sợ hãi đang dâng lên, Linh và Số 0 chợt thấy một bảng cảnh báo mờ mịt, được khắc bằng những ký hiệu cổ xưa trên một tảng đá đang phình to, những ký hiệu dần hiện rõ nét hơn khi tảng đá lớn lên. Dù không hiểu hết ý nghĩa từng ký tự, Linh cũng có thể cảm nhận được một thông điệp cấp bách:

Hòn đảo đang trong trạng thái tăng trưởng không kiểm soát! Hãy tìm điểm Logarit để tái cân bằng!

Thông điệp ấy như một lời cảnh báo từ chính hòn đảo, vang vọng trong tâm trí Linh. Đúng lúc đó, một Cơn Bão Bình Phương bất ngờ ập đến – không phải một trận bão thông thường với mưa gió bão bùng, mà là một trận gió lốc dữ dội nơi mọi vật bị nhân lên gấp đôi một cách phi lý. Linh thấy rõ lá cây đang lớn bỗng tách đôi và nở ra gấp hai lần kích thước ban đầu với tiếng "phập! phập!" như tiếng giấy xé, những cục sỏi dưới chân không chỉ phình ra mà còn mọc thêm những cục sỏi con y hệt ngay bên cạnh, tiếng gió vang lên như một bản nhạc lặp lại theo tần suất nhân 2, âm thanh chói tai và dồn dập, khiến Linh muốn bịt tai lại. Linh và nhóm bị cuốn vào vòng xoáy của cơn bão. Mỗi giây trôi qua, cô cảm thấy cơ thể mình nặng dần, như bị một lực vô hình đè nén, mọi thứ xung quanh phình to đến đáng sợ, không gian bị bóp méo, giãn nở không ngừng, khiến Linh cảm thấy như mình sắp vỡ tung, từng thớ thịt căng lên vì áp lực.

Trong cơn hỗn loạn, giữa tiếng gió gào thét và cảnh vật biến dạng, Số 0, dù vẫn run rẩy và đốm sáng trung tâm của nó nhấp nháy liên tục, nhưng bỗng bùng lên rực rỡ, chiếu một tia sáng bạc sắc nét về phía xa. "Cây kia! Cây Logarit! Chỉ nó mới có thể làm chậm quá trình này! Nó là chìa khóa để điều tiết sự tăng trưởng!" Giọng Số 0 vang vọng trong đầu Linh, một tia hy vọng mới lóe lên, mạnh mẽ và rõ ràng giữa sự điên rồ.

Với quyết tâm thoát khỏi cơn bão và sự tăng trưởng không kiểm soát này, cả ba bắt đầu hành trình đến Cây Logarit. Họ phải trèo qua những bụi cây hình lũy thừa – những cây có tán lá được xếp thành 2^n tầng, mỗi tầng là một cấp độ tăng trưởng, dày đặc và khó đi, cành cây đâm tua tủa vào người. Họ men theo các phiến đá có số tăng dần, mỗi phiến đá khắc một con số: 2, 4, 8, 16, 32…, mỗi phiến đá lại lớn hơn gấp đôi phiến đá trước đó, đòi hỏi họ phải leo trèo vất vả, bám víu vào những đường rãnh trên đá. Hình Tròn Già, với cơ thể vốn đã tròn trịa, giờ đây càng trở nên nặng nề hơn do sự tăng trưởng không ngừng của môi trường. Ông dần kiệt sức, phải lăn chậm lại, hơi thở nặng nhọc và mệt mỏi, ánh sáng xanh trên người ông mờ đi trông thấy. Linh dìu ông, cảm nhận sức nặng của ông qua từng bước chân của mình, vừa đi vừa tính nhẩm trong đầu: “Cứ mỗi bước chân, trọng lượng của chúng ta và mọi thứ xung quanh đều tăng gấp đôi. Nếu đi 5 bước: lần nặng hơn. Vậy mình phải dừng lại trước bước thứ 6 nếu không cơ thể sẽ không chịu nổi!” Cô bé bắt đầu vận dụng toán học vào tình huống thực tế, không phải để tính toán đơn thuần, mà để sinh tồn, để tìm ra giới hạn của bản thân.

Cuối cùng, sau một hành trình đầy cam go, vượt qua những chướng ngại vật tăng trưởng, họ đến được một cây cổ thụ khổng lồ mọc thẳng lên trời, thân cây vươn cao chót vót, chạm tới những đám mây số mũ đang cuộn tròn. Vỏ cây sần sùi, thô ráp, được khắc đầy những ký hiệu logarit màu xanh lá cây đậm: log(1), log(10), log(100), log(1000)… một cách rõ ràng, như những dòng chữ cổ đại. Theo chiều cao của cây, các con số logarit giảm dần, từ giá trị lớn ở gốc đến giá trị nhỏ ở ngọn, tượng trưng cho sự thu nhỏ và điều tiết sự tăng trưởng. Mùi gỗ cổ thụ trộn lẫn với mùi giấy và mực, tạo cảm giác như đang đứng cạnh một thư viện tri thức vĩ đại, một nơi tĩnh lặng giữa sự hỗn loạn.

Cả ba bắt đầu trèo lên cây, cảm nhận được sự mát lành từ tán lá khổng lồ. Càng lên cao, họ càng cảm nhận rõ ràng sự thay đổi. Tốc độ tăng trưởng xung quanh họ giảm dần, như một thước phim quay chậm lại. Gió chậm lại, tiếng rì rầm của những phép toán nhân đôi cũng dần trở nên nhỏ hơn, tiếng tim đập của Linh đều hơn, không còn dồn dập, mà trở nên bình tĩnh, thư thái. Tán cây râm mát, tạo ra một không gian bình yên, tách biệt hẳn với sự hỗn loạn và áp lực bên dưới. Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể.

Trên đỉnh cây, một cảnh tượng tuyệt đẹp và đầy ý nghĩa hiện ra. Có một mảnh pha lê sáng nhẹ – một mảnh vỡ của Tọa Độ Gốc – đang lơ lửng giữa một vòng xoáy ánh sáng logarit màu xanh lam dịu nhẹ, phát ra một luồng năng lượng bình ổn, như một trái tim đang đập. Linh từ từ đưa tay ra, cảm nhận sự mát lạnh từ mảnh pha lê và chạm vào nó. Ngay lập tức, cô bé cảm thấy nhịp tim mình khớp với nhịp logarit đều đặn, nhịp nhàng, như một sự hòa hợp tuyệt đối. Mọi dữ liệu xung quanh cô bé ổn định lại một cách kỳ diệu. Hệ số tăng trưởng chậm lại, trở nên… hợp lý, có kiểm soát, không còn là mối đe dọa nữa. Linh cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, như thể cô vừa tìm thấy một điểm tựa vững chắc giữa dòng chảy dữ dội của thế giới toán học.

Hình Tròn Già thở dài một hơi thật nhẹ nhõm, ánh sáng xanh trên cơ thể ông trở lại vẻ tươi tắn, khuôn mặt ông giãn ra. "Cây Logarit – cây của sự tiết chế. Nó không cản trở phát triển, Linh à, nhưng nó khiến sự phát triển ấy có trật tự, có giới hạn. Nó dạy chúng ta cách thu nhỏ, cách làm chậm để hiểu bản chất của sự vật," ông nói, giọng điệu đầy triết lý, mắt ông nhìn về phía mảnh Tọa Độ Gốc với một vẻ tôn kính sâu sắc.

Khi cả ba chuẩn bị rời cây, một tiếng rống kinh hoàng, không thể xác định được từ đâu, không phải tiếng gầm của thú vật mà là một âm thanh méo mó, hỗn độn, vang lên từ lòng đảo, khiến cả Cây Logarit cũng rung chuyển dữ dội. Mặt đất dưới chân họ nứt ra, những vết nứt sâu hoắm, đỏ rực như vết thương. Một sinh vật khổng lồ, ghê tởm, trồi lên từ vết nứt: đó là Quái Vật Vô Tỉ.

Thân hình của nó không có hình dạng cố định, liên tục biến ảo, không thể xác định được chiều cao, hình dạng, hay kích thước chính xác. Một lúc nó là hình tháp cao vút, sắc nhọn, một lúc lại là một xoắn ốc khổng lồ đang cuộn mình, một lúc khác lại biến thành một đường cong parabol không có điểm dừng, hoặc một đám mây điểm không có trật tự. Nó nói bằng một thứ âm thanh méo mó, lệch nhịp, không thể đoán được, như tiếng sóng vô tuyến nhiễu loạn, không theo một giai điệu hay tần số nào, khiến Linh cảm thấy đầu óc quay cuồng. Mùi đất đá và lưu huỳnh bốc lên nồng nặc từ cơ thể nó, trộn lẫn với một mùi chua loét của sự sai lệch.

Số 0 lùi lại, đốm sáng trung tâm của nó nhấp nháy điên cuồng, bắn ra những tia sáng nhỏ, biểu thị một nỗi sợ hãi tột cùng. "Đó là... một số vô tỉ hóa thành thực thể. Nó không thể biểu diễn chính xác bằng bất kỳ phân số nào. Không ai có thể nắm bắt được bản chất của nó, không ai có thể hiểu được nó. Và nó... giận dữ. Nó giận dữ vì không ai có thể định nghĩa nó một cách hoàn hảo, không ai có thể kiểm soát nó!" Giọng Số 0 đầy vẻ hoảng loạn và bất lực.

Linh bước lên phía trước, mặc dù đôi tay cô vẫn run nhẹ vì sự hùng vĩ và đáng sợ của Quái Vật Vô Tỉ, nhưng ánh mắt cô bé không còn sự sợ hãi tột độ như khi đối mặt với Bóng Vô Cực Âm. Thay vào đó là một sự tò mò mạnh mẽ, một khao khát được thấu hiểu, một sự chấp nhận những gì không thể kiểm soát. "Nếu không thể tính nó… ta có thể nghe nó không? Ta có thể cảm nhận nó, hiểu được nỗi giận dữ của nó không?" Cô bé tự hỏi, lời nói vang vọng trong không gian, như một lời mời gọi đến sự kết nối.

Quái Vật Vô Tỉ gầm lên một lần nữa, tạo ra một tràng âm thanh kỳ quái như một bản nhạc không nhịp điệu, không quy tắc, không có nốt nào khớp với nốt nào, những âm thanh phi lý xen lẫn. Linh đặt bàn tay nhỏ bé của mình lên mặt đất, nhắm mắt lại, và bắt đầu gõ nhịp nhẹ bằng đầu ngón tay: 3, 1, 4, 1, 5, 9… – một chuỗi lặp lại không hoàn hảo, nhưng lại là sự gần đúng của một hằng số vĩ đại, Pi. Những ngón tay cô bé gõ đều đặn, tạo ra một nhịp điệu riêng, một sự cố gắng để tạo ra trật tự trong sự hỗn loạn. Đôi mắt khổng lồ của Quái Vật Vô Tỉ, lúc này đang lấp lánh như hai viên pha lê đa diện, khẽ… dừng lại, sự biến đổi hình dạng của nó cũng chậm lại. Nó dường như đang lắng nghe, mặc dù vẫn còn giận dữ, nhưng sự giận dữ đó đã hòa lẫn với một chút tò mò. Linh bước lên một bước nữa, tiếng gõ nhịp của cô bé đều đặn hơn, rõ ràng hơn. Một nốt nhạc lặng vang lên trong tim cô – một thách thức âm thầm, một lời mời gọi đến sự thấu hiểu. Trận vũ điệu giữa số có lý và vô tỉ bắt đầu.