Trên ngọn Cây Logarit cổ kính, nơi không khí trong lành và sự tăng trưởng được điều tiết bởi những quy tắc vi diệu của Logarit, Linh, Số 0 và Hình Tròn Già đứng đối mặt với một thực thể vượt ra ngoài mọi khái niệm thông thường: Quái Vật Vô Tỉ. Nó không chỉ là một sinh vật khổng lồ, mà là một khối hỗn độn của hình dạng và âm thanh, không có một hình dạng cố định nào, không tuân theo bất kỳ quy luật lặp lại hay đối xứng nào mà trí óc con người có thể nắm bắt. Mỗi lần Linh chớp mắt, hình thể của nó lại biến đổi tức thì, không ngừng nghỉ, như thể nó đang thử thách giới hạn của khả năng nhận thức: từ một xoắn ốc khổng lồ đang co giãn và mở rộng không ngừng, bỗng biến thành một đa giác vô số cạnh mà không một cạnh nào có vẻ bằng cạnh nào, rồi lại tan chảy thành một chuỗi sóng cuộn mình không bao giờ tìm thấy điểm kết thúc, và sau đó lại hóa thành những hình học phân mảnh không thể kết nối, như thể nó là hiện thân của mọi giá trị không bao giờ kết thúc, không bao giờ ổn định, một sự phản chiếu của sự vô hạn. Ánh sáng từ cơ thể nó cũng liên tục thay đổi, từ đỏ rực như máu sang xanh lam lạnh lẽo, rồi lại tím ngắt u ám, không theo một chu kỳ nào.
Một cảm giác bất định đến khó chịu, một sự lộn xộn trong chính tư duy, bao trùm Linh. Cô bé cảm thấy như mọi quy tắc cô từng biết đang bị bẻ gãy. "Nó không phải một con số hữu hạn. Nó là… một khái niệm không bao giờ kết thúc! Một sự vô hạn được gói gọn trong hình hài!" Linh thốt lên, giọng nói đầy kinh ngạc xen lẫn chút sợ hãi, từng lời cô bé nói ra như bị không gian méo mó làm biến dạng. Không gian xung quanh rung động méo mó, những đường thẳng mà Linh nhìn thấy dường như uốn cong, những hình tròn méo mó thành elip một cách kỳ dị. Âm thanh phát ra từ nó lệch nhịp, chói tai, ngắt quãng, như tiếng sóng FM nhiễu sóng, không có một giai điệu hay nốt nhạc nào rõ ràng, khiến Linh cảm thấy đầu óc quay cuồng và khó chịu, như thể có hàng ngàn con số đang nhảy múa loạn xạ trong đầu cô.
Hình Tròn Già, với bản chất là sự hoàn hảo và cân bằng, cố gắng lăn tránh những làn sóng méo mó từ Quái Vật, nhưng ông dường như cũng đang mất dần sự ổn định. Số 0, dù là trung điểm của mọi số, cũng run rẩy, đốm sáng trung tâm của nó nhấp nháy liên hồi, không thể tìm thấy điểm tựa trong sự hỗn loạn này. Giọng nói của nó vang lên trong tâm trí Linh, yếu ớt nhưng đầy vẻ bất lực, như một lời than thở từ tận cùng của tri thức số học: "Nó là Số Vô Tỉ. Không thể biểu diễn bằng phân số. Không có mẫu số, không có kết thúc. Nó là bản chất của sự không hoàn hảo, của sự vô hạn mà con người không thể nắm bắt trọn vẹn. Thế giới này, trong nỗ lực tìm kiếm sự hoàn hảo, từng cố quên nó đi, cố gạt bỏ nó vì nó không 'gọn gàng', không 'dễ hiểu'... Nhưng nó quay lại… trong hỗn loạn này, đòi hỏi sự công nhận!"
Quái Vật Vô Tỉ gào lên một tiếng dữ dội, không phải tiếng gầm của thú vật mà là một âm thanh méo mó, hỗn độn, được tạo ra từ chính sự biến dạng của không gian. Nó vươn một xúc tu vô định hình, như một dải lụa đen, ra, bóp méo Cây Logarit. Linh cảm thấy sức nặng của cây đang bị đè nén, tiếng "rắc rắc" của vỏ cây vang lên. Mặt đất trên ngọn cây vặn xoắn, những ký hiệu log(1000) trên vỏ cây bỗng biến thành log(1/1000), ánh sáng từ cây đảo chiều, từ trên cao đổ xuống dưới gốc, tạo nên một hiệu ứng thị giác kỳ lạ. Linh cảm thấy một sự hỗn loạn tột độ, nhưng trong khoảnh khắc ấy, một tia lửa bùng lên trong tâm trí cô bé. Cô bé nắm chặt tay, dồn hết sức lực và dũng khí hét lớn, tiếng nói cô vang vọng giữa tiếng gầm rú của Quái Vật:
"Không phải thứ gì không hiểu cũng là kẻ thù!"
Linh hạ thấp người, nhanh chóng dùng ngón tay thon dài, uyển chuyển của mình vẽ những phân số lên mặt đất pha lê cứng cáp của ngọn cây: 1/2,2/3,22/7… Cô bé đang cố gắng "xích gần" tới một số vô tỉ nổi tiếng: (pi). Cô bé hy vọng rằng nếu có thể gọi tên hoặc gần đúng nó, Quái Vật sẽ phản ứng, sẽ tìm thấy một điểm chung. Cô hét lên, giọng nói vang vọng giữa tiếng gầm rú của Quái Vật, đầy sự dũng cảm: "Ngươi là Pi phải không? Hoặc Căn 2? Hoặc e? Ai trong các ngươi đã bị ruồng bỏ và giờ quay lại trong cơn giận dữ này? Hãy nói cho ta biết!"
Quái Vật Vô Tỉ phản ứng bằng cách gầm lên một tiếng nữa, mạnh hơn, và xô ngã một cành cây logarit lớn với một cú đánh vô định hình, khiến cành cây gãy đổ với tiếng "choảng!" vang dội. Nhưng ngay lúc đó, một điều kỳ diệu xảy ra. Từ xa, từ phía Khu Rừng Tính Toán, Phép Cộng, với cơ thể béo tròn và khuôn mặt luôn tươi cười, ném tới một ký hiệu bạc lấp lánh: "" (xấp xỉ). Ký hiệu ấy lướt đi trong không trung, như một mũi tên ánh sáng, xoay tròn và phát ra những tia sáng nhỏ, và Linh chộp lấy nó một cách bản năng, cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp, dễ chịu truyền vào tay. Đó là biểu tượng của sự gần đúng, của sự chấp nhận những gì không hoàn hảo, một lời nhắc nhở rằng không phải mọi thứ đều cần phải chính xác tuyệt đối.
Đột nhiên, một ký ức từ rất xa xưa, một kỷ niệm êm đềm từ thời thơ ấu ùa về trong tâm trí Linh. Đó là tiếng ông nội ngày xưa, trong một buổi chiều mưa, ngồi bên cửa sổ, cầm chiếc compa và thì thầm với cô bé: “Pi không thể viết hết, nhưng ta có thể nghe nó… một bản nhạc không bao giờ ngừng lại, một nhịp điệu của vũ trụ, của cuộc sống.” Linh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng lắng nghe bản nhạc ấy trong tâm hồn mình. Cô bé lấy chiếc bút chì mà cô luôn mang theo, thứ đã kết nối cô với thế giới toán học này, và bắt đầu gõ một chuỗi nhịp ngắn lên thân cây Logarit, bắt đầu từ con số quen thuộc nhất, con số đã định hình một phần thế giới của cô:
→ 3, 1, 4, 1, 5, 9, 2, 6...
Đó là những chữ số đầu tiên của Pi, được gõ ra với một nhịp điệu đều đặn, chậm rãi, nhưng đầy quyết tâm. Sau mỗi nhịp gõ đều đặn của Linh, một điều kỳ diệu xảy ra. Quái Vật Vô Tỉ chậm lại một chút, tiếng gầm gừ của nó nhỏ dần, chuyển thành một tiếng rầm rì trầm đục, và hình thể của nó bắt đầu "theo nhịp", từ từ thu mình lại, những đường nét trở nên mềm mại hơn, ít biến đổi hỗn loạn hơn, như một đứa trẻ đang được vỗ về. Số 0, hiểu ý Linh, cũng góp vào. Nó bắt đầu vẽ thành các sóng sin nhỏ bằng ánh sáng bạc, những đường cong uyển chuyển và mượt mà, dùng độ cong đó để khớp với nhịp thở của Quái Vật, tạo thành một sự hòa âm kỳ lạ, một sự giao tiếp bằng ngôn ngữ của hình học và số học, vượt lên trên mọi ngôn ngữ lời nói.
Gió quanh cây im bặt, không còn gào thét nữa, chỉ còn những làn gió nhẹ nhàng. Không gian không còn rung chuyển hỗn loạn, mà thay vào đó là một bản vũ điệu số học phi lý nhưng đều đặn, một sự kết hợp giữa sự vô hạn của Pi và sự nhịp nhàng của sóng sin, một điệu nhảy của sự chấp nhận và thấu hiểu. Linh cảm thấy một sự kết nối sâu sắc, một sự thấu hiểu mà không cần lời nói, một cảm giác bình yên len lỏi vào tâm hồn.
Dưới tác động của nhịp điệu và sự bao dung, Quái Vật Vô Tỉ dần co lại thành một hình bán cầu lớn, không còn biến hình điên loạn nữa, ánh sáng trên cơ thể nó trở nên dịu nhẹ, màu sắc hài hòa hơn. Trên thân nó, các chữ số của Pi bắt đầu hiện lên rõ ràng, chạy dài vô tận như một dòng sông ánh sáng: 3.141592653… Linh bước lại gần, không chút sợ hãi, chạm tay lên thân thể mềm mại, ấm áp của nó. Cô không cảm thấy thù địch, mà là một nỗi cô đơn sâu sắc – nỗi cô đơn của một thực thể bị lãng quên, bị quên lãng, bị loại bỏ vì "không gọn gàng, không dễ hiểu" trong một thế giới khao khát sự hoàn hảo đến vô lý.
Cô thầm thì, giọng nói nhẹ nhàng như hơi thở, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, một bài học mà cô bé vừa học được: "Mọi thế giới đều cần cái không đo được… để biết mình còn nhỏ bé, để biết mình còn nhiều điều để học, để khám phá, để trân trọng những giá trị nằm ngoài sự kiểm soát."
Quái Vật Vô Tỉ khẽ rung lên, như một lời đáp lại, một sự đồng điệu. Nó từ từ nhả ra một khối sáng nhỏ – một đoạn mảnh vỡ nữa của Tọa Độ Gốc, có dạng hình xoắn ốc vàng (Golden Ratio ?) lấp lánh, một biểu tượng của sự tăng trưởng tự nhiên và vẻ đẹp vô hạn. Khối sáng bay lơ lửng, tỏa ra ánh sáng ấm áp, như một món quà từ trái tim của sự vô tỉ. Số 0 thì thầm trong tâm trí Linh, giọng nói đầy kinh ngạc và xúc động, ánh sáng của nó bừng lên rạng rỡ: "Nó đã giữ phần này vì nó là phần không đo lường được, phần vô tận của vũ trụ mà không ai có thể kiểm soát. Nhưng nay… nó muốn chia sẻ, muốn được chấp nhận, muốn là một phần của sự hài hòa."
Quái Vật Vô Tỉ không biến mất – nó trở thành một dạng năng lượng lơ lửng, tan chảy vào gió trời, cùng chuỗi số vô hạn của Pi cứ trôi đi trong không gian, như một bản nhạc không bao giờ ngừng lại, một phần không thể thiếu của thế giới này, một sự nhắc nhở về sự đa dạng của vũ trụ toán học.
Linh thoát khỏi tư duy phải hiểu – mới được tin. Cô mở lòng hoàn toàn trước cái bất định, trước những gì không thể đo lường, chấp nhận nó như một phần của cuộc sống. Cô không còn cố điều khiển số học nữa, mà lắng nghe nó, hòa mình vào nhịp điệu của nó, để nó dẫn dắt. Đây là bước ngoặt lớn trong hành trình của Linh: cô học được sự bao dung với điều không thể rút gọn, với những gì nằm ngoài sự kiểm soát – một bài học toán học sâu sắc, nhưng cũng là một bài học làm người, về sự chấp nhận những khác biệt và sự đa dạng.
Một cơn gió mang theo chuỗi số dài của Pi, lướt qua mái tóc Linh, như một lời chào tạm biệt và một lời hứa về những khám phá mới, những bí ẩn còn chờ đợi. Trước mặt họ, một cây cầu ánh sáng rực rỡ đột nhiên xuất hiện – được làm từ các con số nhảy múa, kết nối lại với nhau một cách hoàn hảo, nối đuôi nhau kéo dài vô tận. Trên đỉnh cầu là một bảng hiệu bằng vàng, lấp lánh, được khắc rõ ràng:
"Hội Đồng Biến Số – Lối Vào Phòng Xử Án."
Số 0 thì thầm, giọng nó trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết, ánh sáng của nó có phần lo lắng: "Không dễ qua đâu, Linh à... Ta từng thấy nhiều kẻ bị buộc tội chỉ vì... không cố định, không nằm trong khuôn khổ của họ, không tuân theo những quy tắc cứng nhắc. Họ sẽ phán xét những gì không thể đo lường." Linh nắm chặt tay mình, cảm nhận sức mạnh của sự thấu hiểu và bao dung đã bừng nở trong cô. Phía trước là một thử thách mới, một phiên Phán Xét mà cô chưa từng nghĩ tới. Nhưng cô đã sẵn sàng, với một trái tim mở rộng và một tâm hồn đã học được cách lắng nghe những nhịp điệu ẩn giấu của vũ trụ.